1. Ông cô vân
2. Ba nguoi khac
Sonntag, 28. August 2011
Trang thơ Nguyen Trong Khu
NGUYỄN TRỌNG KHU
Lời đầu :
Những dòng cảm súc này từ chặng đường dài cuả cuộc sống , được tích tụ từng biết bao kỷ niện về quá khứ hiện tại và tương lai . Bắt nguồn từ trong tình yêu con ngừơi , quê hương , lao động và tình yêu thương gia đình , Cha mẹ , anh chị em , bạn bè...
Những thăng trầm lúc vui ,buồn mất mát cứ đan xen chất chồng mãi khơi dậy trong trái tim , mà chính từ đó nguồn cảm hứng trong tâm hồn . Đã thôi thúc cho toát lên những vần thơ , chân thành mộc mạc qua từng dấu ấn thời gian để có những bài thơ này. Rất chân thành cảm ơn các quý bạn đọc yêu thích thơ góp ý kiến , chia sẻ và cảm thông có thể có những khiếm khuyết , để cho những vần thơ được hoàn thiện , phong phú và bền mãi ngày thêm ý nghĩa cho cuộc sống , đó là niềm vui hạnh phúc của thơ..
Xin chân thành cảm ơn .
Tác giả : Nguyễn Trọng Khu .
Rostock CHLB Đức 2010.
Rất vui mừng nhân dịp hai con liên hoan kỷ niệm 25 năm ngày cưới, từ quê hương bố làm bài thơ gửi tới chúc mừng các conKỷ niệm 25 năm ngày cưới hai con Hằng Khu
(4-11-1981 - 4-11-2006)
Kỷ niệm ngày vui của hai con
Ở xa chẳng thể có gì hơn
Nôm na mấy vần thơ tâm huyết
Chúc tình đôi lứa mãi trăng tròn
Đất nước một thời khá khó khăn
Thiếu từ manh áo tới mo cơm
Đón dâu lếch thếch lai xe đạp
Hoa tặng sơ sài một nắm dơnLấy chồng chẳng có của hồi môn
Tay không nhẫn cưới cổ không vòng
Nồi xoong ,mâm bát vài ba thứ
Có cái xe là cao giá hơn
Hỏi, cưới ngày xưa quá giản đơn
Mà vẫn sòn sòn hai cún con
Đầu xanh nay đã đôm đốm bạc
Cún lớn khôn rồi, răng chửa long
Tiệc mừng ngày cưới của hai con
Chị em, bè bạn chắc về đông
Cụng ly, cao giọng cùng nhau chúc
Hòa thuận có ngày cạn biển Đông
Quê nhà đêm 6/10/2006
Bố: Phạm Thế Truyền
Lời phát biểu của con Hoàng trong buổi liên hoan kỷ niệm 25 năm ngày cưới của bố mẹ Khu Hằng
Kính thưa các bác các bác, các cô, các chú cùng các anh và các chị.
Cũng ngày này cách đây 25 năm tại quê hương Thái bình:Ông, bà Nội , Ngoại và hai bên gia đình đã đứng ra làm lễ thành hôn cho bố mẹ cháu.
Như chúng cháu biết trong 25 năm qua,,cuộc sống của bố mẹ cháu đã trải qua không biết bao nhiêu là thăng trầm: khó khăn, thuận lợi,có cả những niềm vui và những nỗi buồn của một cuộc sống đời thường.Nhưng dù sao nhìn lại một chặng đường cuộc sống của bố mẹ cháu, bố mẹ cháu đã vượt qua được nhiều điều mà chúng cháu đáng phải ghi nhớ. đã vượt qua các giai đoạn khó khăn, nuôi dạy chúng cháu lớn khôn và có một cuộc sống tương đối ổn định.Hôm nay là ngày vui của gia đình cháu.Vui hơn là hôm nay chính các anh chị em,các cháu của bố mẹ cháu lại đứng ra thay mặt gia đình làm lễ kỷ niệm 25 năm ngày chung sống của bố mẹ cháu.Càng vui hơn nữa là sự có mặt đầy đủ khách mời của gia đình đã không quản thời gian đến chung vui cùng gia đình.Cháu thấy rất hân hạnh và rất cảm ơn sự có mặt của các bác, các cô, các chú,các bạn cùng các anh chị em.
Một lần nữa cháu thay mặt gia đình xin cám ơn và chúc sức khỏe tới tất cả qúi khách
Rostock : ngày 4-11-2006
Con : Nguyễn Duy Hoàng
.
Gạo đong từng bữa tháng ba
Khoai chia từng củ nhớ mà quê ta
Võng đay buộc chéo cột nhà
Trông em cho mẹ đồng xa chưa về
Tay cần quyển sách say mê
Đung đưa theo võng hồn quê trong lòng
Em khát sữa khóc chờ mong
Mặt trời đứng bóng soi dòng sông xanh
Mẹ về đã có cơm canh
Tiếng cười ríu rít trong lành tuổi thơ
Mừng con không lớn từng giờ
Đất nghèo ôm cả ước mơ và đời
Bao nhiêu kỷ niệm một thời
Anh em gìn giữ không rời chẳng phai
Tuổi thơ cơm độn sắn khoai
Quần thì rách gối áo vài mụn khâu
Tan trường nửa buổi chăn trâu
Thả diều bay bổng nhịp cầu bóng in
Thời gian mải miết đi tìm
Trên trang sách nhỏ như chim gọi đàn
Lớn lên giữa những gian nan
Trong con ấp ủ muôn vàn nhớ thương
Giúp con vững bước trên đường
Quê hương hai tiếng vấn vương suốt đời
Dù đi khắp chốn cùng trời
Lòng con vẫn nhớ những lời mẹ khuyên
Ngày đi mái tóc đen tuyền
Bây giờ tóc trắng nhuộm miền sương sa
Đất nghèo lòng mẹ bao la
Ngày ngày mong các con xa trở về
Cầu mong mẹ khỏe ngày về hàn huyên
Mẹ già hóng mát ngoài hiên
Chắc là nghe rõ nỗi niềm con xa …
Thơ : Nguyễn Trọng Khu
Kính tặng Mẹ yêu quí của con
Rostock 3.2009.
Phục ơi ! Phục ơi ! em ơi.
Em bỏ anh em đi đâu …
Trời ơi sét đánh lên đầu
Xé đau lòng thép giữa đời em tôi
Mới nghe anh chẳng tin lời
Hỏi đi hỏi lại rụng rời chân tay
Trời ơi oan nghiệp thế này
Nỗi đau ruột cắt lệ đầy năm canh
Một cây mười một cái cành
Bỗng cành xanh giữa nỡ đành lìa nhanh
Thân gượng đứng lá sầu xanh
Thân đau nhức nhói, cành quanh buốt dầy
Trời ơi sao nỡ đọa đầy
Em đi sao chẳng một lời chối chăng
Đời em như thể con tằm
Cho đời tơ thắm thác nằm dưới tơ
Bao nhiêu mộng đẹp ước mơ
Tháng năm xây đắp vần thơ yêu đời
Chăm lo con lớn nên người
Mong sao khôn lớn trông chờ cậy sau
Nhọc nhằn vất vả cùng chung
Đói nghèo đùm bọc hiếu trung trọn bề
Những ngày xa vợ xa quê
Chắt chiu từng giọt mồi hôi gửi về
Thương nhau cho trọn ước thề
Nhọc nhằn cho đến lúc về chưa yên
Tuyết rơi phủ trắng bốn miền
Băng rừng vượt tuyết em về mừng vui
Phố phường in dấu chân quê
Tầu xe lên sớm em về trong đêm
Bạch dương nghiêng bóng bên thềm
Ngắm trăng trên phố càng thêm nhớ nhà
Nhớ từng tiếng nói lời ca
Nhớ ngày nóng nực canh cà mẹ chan
Bao nhiêu những nỗi cơ hàn
Tấm thân gầy chắn bão ngàn nắng chang
Lớn lên bên lũy tre làng
Ánh trăng ngợi nhớ muôn vàn tình quê
Xa nhau chăn trở bộn bề
Vợ con ngày tháng mong chờ anh ơi
Những năm sống ở xứ người
Mười một năm ấy không nguôi nhớ nhà
Giữa phồn hoa, sống chân quê
Bao năm xa cách lời thề bên nhau
Một lòng nguyện ước mai sau
Xây cho tổ ấm bên nhau trọn đời
Cuộc đời sắp được thảnh thơi
Mái đầu xanh đã vĩnh rời vợ con
Trọn đời tình hiếu sắc son
Suốt đời tỏa sáng trong còn tiếng ca
Nghiệt đời em phải rời xa
Tình người còn đó ấm trà khói hương
Bạn bè làng xóm phố phường
Người người thương khóc thắp hương khấn cầu
Cây na đứng ở đầu nhà
Quả na mở mắt khóc òa nhớ thương
Cây khế đứng ở cạnh tường
Giang tay che gió cho hương khỏi tàn
Rạng tre xanh đứng ngút ngàn
Đung đưa tre khóc lệ tràn đẫm sương
Cánh chim bay ở bốn phương Khóc bầy gọi bạn vấn vương cuối trời
Tiếng ve thảm thiết nỗi sầu
Hè qua đông đến thấy đâu bóng người
Ông trời khóc ngập mưa rơi
Tiễn đưa em đến tới nơi vĩnh hằng
Mẹ già tóc bạc như tơ
Đêm đêm mẹ khóc mẹ mơ em về
Nén hương khấn, bát cơm quê
Thấy mùi hương khói nhớ về tổ tiên
Cầu cho chín suối bình yên
Lòng cha lòng mẹ mới yên cõi trần
Hoa tang đắp phủ kín thân
Suối vàng êm giấc muôn phần ấm yên
Phục ơi! sống đẹp chết thiêng
Vợ con gia tộc khấn cầu tổ tiên
Bao nén hương bấy nỗi sầu
Nhớ thương càng thắt càng đau càng rầu
Vần thơ anh khấn anh cầu
Vần thơ anh khóc ngàn sâu đáy lòng
Vần thơ anh viết vội vàng
Vần thơ anh gửi muôn vàn tình ta
Dù em vĩnh biệt đi xa
Hình em khắc mãi trong lòng mẹ cha
Tiếng em ấm mãi trong nhà
Tiếng em ấm mãi trong ta muôn đời
Gương soi in bóng mẹ già
Ru con vọng mãi ngàn thu không già
Hình em in bóng quê nhà
Dòng sông in bóng em qua lối về
Nết ăn nết ở nết quê
Nhớ từng tiếng nói thương về tình cha
Những lời vĩnh biệt đi xa
Thương em thương mãi trong ta muôn đời
Anh về chẳng kịp em ơi
Anh khóc em giữa chơi vơi xứ người
Một đời lệ thấm trong tim
Suốt đời anh mãi đi tìm hình em
Anh em xin nguyện những lời
xây cho tổ ấm như đời em mong
Nói sao cho cạn tấm lòng
Nói sao cho hết cả trong tình người
Nén hương khói trắng mưa rơi
Nén hương nước mắt muôn đời nhớ em
Năm mươi hai tuổi vĩnh viễn xa rời
Suối vàng yên giấc muôn đời em ơi …
--------------------------------------------
Bài thơ :Nỗi đau thương tổn thất lớn lao , Vô cùng Thương tiếc vĩnh biệt em trai NGUYỄN TRỌNG PHỤC (52 tuổi xuân ) . Đã độ ngột trút hơi thở cuối cùng vào lúc 10giờ ngày10 tháng 5 năm 2009(dương lịch )Tức ngày 16 tháng 4 năm 2009 Âm lịch .tại Đông Anh – Hà Nội. Những giờ phút cuối cùng không được gặp em..
Anh trai NGUYỄN TRỌNG KHU .Vĩnh biệt hương hồn em …
Thơ viết :Tại Thành phố Rostock CHLBĐức .
Ngày 12 tháng 5 năm 2009 dương lịch .
ANH VỀ VIẾNG MÔ.
Tháng tư nắng mới vào hè
Đất trời nóng nực buồn se xót lòng .
Anh về khóc nhớ thương mong
Em đi để lại bao lòng quặn đau .
Bóng hình sớm tối xa nhau
Nhà trong sân trước vườn sau vắng người .
Vắng đi hơi ấm nụ cười
Trong đôi mắt sáng vắng lời hàn huyên .
Ngàn thu vẫn nhớ không quên
Dòng người thương tiễn về yên suối vàng .
Vuông trong thức đất nghĩa trang
Mộ em đã mọc hoa vàng ,cỏ xanh .
Ngập ngừng chân bước ,lệ nhanh
Lễ hoa dâng nắm hương ,anh cúi đầu .
Chắp tay vái lậy nguyện cầu
Hồn em siêu thoát nỗi sầu trần gian .
Một đời vất vả gian nan
Sớm khuya mưa nắng lo toan trọn đời .
Kiếp người chẳng phút nghỉ ngơi
Chắt chiu cống hiến đến hơi cuối cùng .
Than ôi ! giờ phút lâm trung
Anh em ruột thịt cuối cùng thiếu nhau .
Cả đời gắn bó trước sau
Nửa vòng trái đất nỗi đau phải cầm .
Mẹ già bao nỗi thương tâm
Đẻ đau mang nặng khóc thầm mất con .
Một năm lòng mẹ héo hon
Ngẫm con không bệnh dẫu còn mệnh sao .
Cha giờ gìa yếu gầy hao
Ngày ngày cùng mẹ ra vào khói hương .
Tình chồng nghĩa vợ xót thương
Mất chồng phải gánh, đọan trường* nuôi con .
Dù cho nước chẩy đá nòn *
Anh em sống chết mãi còn bên nhau .
Họ hàng làng xóm trước sau
Nghĩa tình chia sẻ giúp nhau trọn bề .
Phố phường làng xóm đường quê
Đều in hình bóng ngày về thăm quê .
Suốt đời tần tảo say mê
Bây giờ nằm xuống, nhẹ bề chân linh .
Hai con tiếp bước cha mình
Đời đời ghi nhớ nghĩa tình công cha .
Giữa trời mưa nắng sương sa
Cầu hồn về với ông bà ,tổ tiên .
Hương hồn khói toả linh thiêng
Nỗi đau ruột cắt chẳng liền được đâu .
Hôm nay trọn một giỗ đầu
Lòng buồn nhấp chén rượu sầu lệ rơi .
Rượu sầu gửi giữa lòng người
Tạc lòng ghi nhớ những lời nguyền xưa .
Dẫu em vĩnh biệt đi xa
Em còn sống mãi bên ta muôn đời .
Hương trầm khói tỏa bàn thờ
Bóng hình em đó ngàn thu vẫn buồn …
Thơ của anh Trai Nguyễn Trọng Khu
Viết cho ngày giỗ đầu 15.4 .2010(Âm lịch )
của Em Trai Nguyễn Trọng Phục .
Rostock CHLBĐức 4 .4.2010.(Dương).
ghi chú(*đoạn trường) trong chuyện kiều Nguyễn Du.
(*Nước chẩy đá mòn) Trong ca giao tục ngữ .
Ban bè từ khắp bốn phương
Nay về dự hội đồng hương thái bình
Niềm vui ấm áp nghĩa tình
Nụ cười tay bắt chúng mình gặp nhau
Nhớ ngày chung một chuyến tầu
Nhớ ngày nước Đức nhịp cầu ngăn đôi
bạn bè xa cách muôn nơi
Để cho Đông mãi mong hoài đợi Tây
Lối đi gỡ bỏ tường dầy
Bao vòng tay ấm sum vầy Tây – Đông
Mừng ngày thành lập Hội đồng
Đồng môn, đồng chí , đồng hương, đồng lòng
Thế là thỏa nỗi chờ mong
Đồng hương đùm bọc ấm trong tình người
Đồng môn đồng chí suốt đời
Đồng lòng thắng lợi muôn nơi vững bền
Bên nhau ta mãi không quên
Giầu nghèo đùm bọc nhau trên đất này
Sẻ chia bùi ngọt đắng cay
Một năm nay lại vui ngày gặp nhau
Tóc xanh bạc nửa mái đầu
Chung tay xây hội ngày mau mạnh bền
Mái nhà chung mãi vững lên
Cháu con tiếp bước giữa nền ông cha
Thái bình là những bài ca
Thái bình ta đó mái nhà đồng hương
Thái bình ta đó mái nhà đồng hương
Thơ Hằng Khu HVĐHThái bình
Chúc mừng Đại hội đồng hương Thái Bình Lần3 tại Leipzig CHLBĐức Tháng 10.2010
Rostock 9.2010.
NHỚ MÃI
Đường xa về hội hôm nay
Đất ,người Leizig làm say lúc nào
Ngắm nhìn thành phố tầm cao
Tàu xe nhộn nhịp ra vào muôn nơi
Nhà cao tỏa sáng lưng trời
Mới, xen cổ kính rạng ngời văn minh
Nhịp cầu kiêu hãnh vươn mình
Dòng sông in bóng hồn tình nước non
Rêu phong nét đẹp mãi còn
Lâu đài lộng lẫy ngựa dòn võ xa
Đất, người như bản hòa ca
Làm cho say đắm hồn ta bao người
Đắm say giọng nói nụ cười
Đông vui ,riu rít, giữa nơi đô thành
Bạn bè quấn quýt vây quanh
Đón đoàn khách lạ trở thành người thân
Vòng tay bạn hũu xa gần
Quê hương tỏa bóng đến dần quanh ta
Cùng về dự hội lần ba
Mừng ba thế hệ chúng ta quay quần
Như rừng hoa nở vào xuân
Niềm vui ánh mắt xa gần yêu thương
Hát vang vững bước chung đường
Tự hào con cháu quê hương thái bình
Cần cù anh dũng thông minh
Đồng tâm gắn bó nghĩa tình quê ta
Chiều thu ấm áp chan hòa
Chia tay nhớ mãi mồng ba tháng mười …
Thơ Hằng Khu HVĐHThái Bình
Chúc mừng Đại hội đồng hương Thái Bình lần thứ 3 tại Leipzig CHLBĐức
Tháng 10.2010.
Rostock10.2010.
.
Abonnieren
Posts (Atom)
